Chất độc ấy len lỏi trong tim em Nước mắt em khóc mãi hoá thành sông Mẹ tìm cách hết rồi chỉ biết mong Có một ngày công lý sẽ trở về. Cha ôm em gương mặt bỗng đanh lại Tay nâng niu tấm di ảnh của chị Chị cũng mất vì chất độc của Mỹ Chị đi mãi -âm thầm đến ngây dại. Mẹ lặng lẽ, cha ân hận dày vò Em khóc, vì đau và vì sợ hãi Sợ cuộc chiến công lý rồi thất bại Để cha mẹ lại thêm một nỗi đau Em nhỏ ơi xin đừng e sợ nhé Có chúng tôi, triệu niềm tin chiến thắng Để nước mắt em không còn vị đắng Để mẹ cha thôi khắc khoải chờ mong.
[-]Ẩn nội dung phản hồi