Ðang tải dữ liệu ...
"Lá lành đùm lá rách. Lá rách đùm lá rách hơn"
Trang chủ
 
Dân trí
Lao động
Công an nhân dân
Sài gòn giải phóng
Công An TP.HCM
<September, 2010>
CNT2T3T4T5T6T7
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930 
Thống kê
Có: 261 tin, bài.
Đang Online: 3 người.
Số truy cập: 8117 lượt.
Nhà Tài Trợ
Xã hội Người khuyết tật
Ngôi làng đặc biệt trên cao nguyên Bảo Lộc : 15/04/2009
Có một ngôi làng đặc biệt ở cao nguyên Bảo Lộc (Lâm Đồng): làng của những người khuyết tật. Tên chính thức của làng là Trung tâm bảo trợ trẻ em tàn tật mồ côi Thị Nghè (TTBTTETTMC) – cơ sở 2, nhưng người dân Bảo Lộc quen gọi là “Làng khuyết tật tự quản”.

Ngôi làng đặc biệt trên cao nguyên Bảo Lộc 

Có một ngôi làng đặc biệt ở cao nguyên Bảo Lộc (Lâm Đồng): làng của những người khuyết tật. Tên chính thức của làng là Trung tâm bảo trợ trẻ em tàn tật mồ côi Thị Nghè (TTBTTETTMC) – cơ sở 2, nhưng người dân Bảo Lộc quen gọi là “Làng khuyết tật tự quản”.

 

Nụ cười đón khách.

 

“Lao động trị liệu”ở Làng khuyết tật
Bà Từ Thị Kim Phụng, Giám đốc TTBTTETTMC Thị Nghè (TP HCM) cho biết: “Theo quy định, những người khuyết tật, bại não, tâm thần được Nhà nước nuôi suốt đời trong các trung tâm BTXH. Vấn đề ở chỗ nuôi để tồn tại thì dễ nhưng làm sao giúp họ sống tự lập, để họ cảm thấy mình vẫn là những người có ích mới là điều khó”.
 
  
Từ trăn trở đó, mô hình làng khuyết tật đã được trình UBND TP với mục đích lập nên một xã hội thu nhỏ cho những người khuyết tật có thể lao động, hoà nhập cộng đồng, dần quen với cuộc sống ngoài xã hội. Được TP HCM và tỉnh Lâm Đồng chấp thuận, làng trẻ khuyết tật Bảo Lộc ra đời vào tháng 06/1994.
  
Sơ Nguyễn Hoàng Oanh, người quản lý làng khuyết tật cho biết, gần 20 năm trước, những ngày đầu tiên mới “bỏ phố về rừng” xây dựng cơ sở, núi rừng còn hoang vu, dân cư thưa thớt, điện thắp sáng còn chưa có, nhà lá tạm bợ dột nát.
  
Đến nay, khu trung tâm của làng đã gồm 3 dãy nhà lầu khang trang, trong làng đã có gần 100 người khuyết tật được đón nhận, trong đó phần lớn là người bị bại não, điếc hoặc bại liệt, người lớn nhất đã xấp xỉ 50 tuổi.
  
Làng gồm những đối tượng người khuyết tật đã qua một khoá phục hồi chức năng cơ bản tại TTBTTETTMC Thị Nghè, đã đủ 15 tuổi trở lên và nếu là người có các bệnh liên quan về trí não thì đã phục hồi được khoảng 70–80%, đã có thể làm được những việc tối thiểu như tự ăn, tự làm vệ sinh cá nhân được...
  
Tuỳ theo mức độ có thể hoà nhập mà các đối tượng có thể được xếp vào sống theo một trong ba mô hình: sống tập trung tại “gia đình lớn” cùng các sơ và nhân viên quản lý, sống trong những gia đình tự quản hoặc lập gia đình riêng.

Cực kỳ thân thiện mỗi khi có khách đến thăm.

Sau một thời gian được huấn luyện trong khu trung tâm chính, họ sẽ được chuyển về sống tại các nhà tự quản. Mỗi nhà có từ 7 – 8 người, trong đó có một người được bầu lên làm tổ trưởng, làm “anh Hai, chị Hai” trong nhà. Ngày đi làm việc ngoài vườn, đi học văn hoá, tối về xem vô tuyến hay sinh hoạt tập thể. 

Những người khuyết tật trong làng đã chứng minh “tàn nhưng không phế” bằng cách lao động để có thể gần như tự nuôi sống bản thân mình. Họ trồng rau, hái chè, chăn nuôi gia súc gia cầm và thậm chí lập nên cả một xưởng may để may vá quần áo cho những người trong làng.
  
Ngoài việc phục hồi sức khoẻ, tinh thần qua lao động, những người khuyết tật còn được tham gia các khoá học văn hoá và vật lý trị liệu. Lớp học của người khuyết tật cũng khác lớp học của người bình thường: một cô chỉ có mấy trò, có khi chật vật vài bữa mới đánh vần được một con chữ...
  
Ước mơ được hoà nhập cộng đồng
  
Sơ Oanh cho biết, làng nằm trong khu dân cư tương đối vắng, các em lại không có cha mẹ từ nhỏ, nên khi đã dần hồi phục về tâm lý, lại thèm được tiếp xúc với người bên ngoài xã hội.
  
Các sơ mới nghĩ ra cách mỗi khi trong gia đình của các cán bộ nhân viên làm việc tại trung tâm có đám tiệc, trung tâm lại xin gia đình cho một mâm cỗ để đưa những người khuyết tật tới dự tiệc, gặp gỡ, trò chuyện với mọi người.
  
“Các em muốn được tiếp xúc với người lạ lắm. Nhưng không ít lần tủi thân bật khóc khi người ta cứ nhìn mình như nhìn “sinh vật lạ”, hay dè bỉu, trêu chọc. Từ đó, khi đi dự tiệc, chúng tôi đều “năn nỉ” chủ nhà phải dặn trước khách khứa và đích thân chủ nhà ngồi cùng mâm với các em, cho những người khuyết tật bớt mặc cảm”.
  
Sơ Nguyễn Hoàng Oanh và
cặp vợ chồng Thanh – Thanh.
  
Làng có hai bé trai tâm lý bình thường, chỉ bị cụt mất một bên chân nên các sơ gửi theo học ngoài trường của thị xã Bảo Lộc. Ác thay, bạn bè cùng trang lứa không gọi tên, lại cứ gọi là “thằng cụt trái” và “thằng cụt phải”.
  
Tủi thân, nhiều bữa đang học dở, các em mếu máo chạy về mách các mẹ rồi đòi bỏ học. Các mẹ lại phải an ủi “Thôi gắng lên con. Gắng học lên đến đại học để về còn dựng làng đẹp hơn cho các mẹ”.
  
Chuyện tình ở làng khuyết tật
  
Nhiều gia đình mới đã ra đời từ ngôi làng đặc biệt này. Tính đến nay, đã có năm cặp nam nữ trong Trung tâm lấy nhau. Cứ mỗi gia đình mới ra đời, Trung tâm lại cấp đất cho để làm ăn, dựng nhà mới cho đôi vợ chồng trẻ.
  
Các sơ là những người mừng nhất khi biết những đôi trẻ bén duyên nhau. Để “xây tổ ấm” cho mỗi cặp vợ chồng, ngoài việc vận động từ thiện để tổ chức đám cưới, cấp đất, xây nhà, các sơ và cán bộ trong trung tâm còn phải tư vấn về tâm sinh lý, tư vấn những kiến thức về đời sống vợ chồng, về làm kinh tế gia đình .
  
“Cặp uyên ương tương lai” cũng được đưa đi “tham quan” để biết về cuộc sống của những gia đình bình thường nhiều lần trước khi quyết định ra “ở riêng”.
  
Đám cưới đầu tiên tại làng khuyết tật giữa cô nhân viên văn phòng Giang Thanh và chàng thanh niên khuyết tật Nguyễn Văn Thanh đã được tổ chức cách đây tám năm, hai vợ chồng giờ đã có hai đứa con kháu khỉnh. Kể lại chuyện tình của mình, chị Thanh cười: “Là người trực tiếp chăm sóc đối tượng, theo dõi sự hồi phục của anh ấy từng ngày, chẳng biết rồi thương nhau từ khi nào nữa”.
  
Một cô gái người Cơho cũng đã “bén duyên” với một thanh niên trong trung tâm, hay mới đây, một công nhân của nhà máy 27/7 vì phải lòng một cô gái trong làng mà đã quyết định rời Sài Gòn để về gắn bó cùng Bảo Lộc.
  
Làng xa khu dân cư nhưng vẫn có sóng di động. Không nhớ từ khi nào, có tiền cũng chẳng tiêu gì, các em lại chắt chiu để dành mua mấy chiếc điện thoại di động cũ. Hết giờ làm việc, hết giờ sinh hoạt, khi đã quanh quẩn chán chê trên con đường làng vắng tanh chạy giữa những rừng chè, ai có điện thoại lại lôi máy ra tỉ mẩn.
  
Người đã từng đến thăm các em, sẽ có lần nhận được điện thoại hỏi thăm: “Anh à, chị à, em ở làng khuyết tật nè. Anh chị có khoẻ không, còn nhớ tên em không?”. “Thèm nghe tiếng người nên chúng em gọi điện hỏi vậy thôi, chứ cũng đâu có chuyện gì nhiều để hỏi”, Kim, một cô gái tật nguyền sống tại nhà tự quản Mai Khôi cười nói với tôi.
  
Điện thoại của các em không ai gọi nên thường lặng yên, chỉ có tiếng ve rừng ở Bảo Lộc bốn mùa rả rích.
  
Theo giadinh.net
Lên đầu trang Quay trở lại
Gửi Email Gửi phản hồi Xem phản hồi In
 
 
TỪ THIỆN MINH KHAI
Địa chỉ: 249 Nguyễn Thị Minh Khai - Quận 1 - Tp. Hồ Chí Minh
Điện thoại: (08) 39.250590 - 39.250591 Fax (08) 38.331124
Website: http://www.tuthienminhkhai.org
Email: tamlong@tuthienminhkhai.org